Tả con mèo nhà em – Văn mẫu hay lớp 5

Tả con mèo nhà em – Bài làm 1 của một học sinh giỏi Văn tỉnh Đồng Tháp

Mỗi khi đi học về là em lại nghe thấy tiếng “meo, meo” mừng rỡ của cô mèo mướp xinh xắn mà bà em nuôi nấng. Đó là một cô mèo rất dễ thương và đáng yêu.

Cô mèo này cũng khá là đanh đá. Đầu cô tròn giống như quả bóng tennis. Lại thêm một đôi tai mới thính làm sao, dù tiếng nhỏ đến đâu cô cũng có thể phát hiện ra. Em thích nhất là đôi mắt của mèo vì nó tròn và có màu xanh biếc, rất đẹp. Chẳng hiểu sao, mắt của cô lại có khả năng nhìn rõ mọi vật trong đêm tối, có lẽ mắt cô có tia hồng ngoại. Thỉnh thoảng em thích nghịch mũi của mèo. Nó nhỏ và có màu hồng nhạt, lúc nào cũng có vẻ ươn ướt.

Cô mèo này có cái miệng nhỏ nhắn, xinh xinh. Bên trong là hàm răng trắng muốt, hàm răng đều, nhưng lại nhọn hoắt. Chiếc lưỡi dài của cô nàng thường dùng để thưởng thức những món ăn ngon và vệ sinh thân thể. Khi ăn, cô ăn rất từ tốn nên ăn xong miệng cô chẳng dính chút thức ăn nào! Nhưng khi ăn cá, cô ăn rất vội vàng, tuy nhiên không bao giờ cô bị hóc xương cả. Cô nàng có tài bắt chuột rất siêu. Nhờ vậy mà lũ chuột không dám ăn vụng hay phá hoại thóc nhà em. Em rất yêu quý cô mèo này.

Tả con mèo nhà em – Bài làm 2

Con mèo tam thể nhà em đã hơn hai tuổi, nó khôn ngoan ít có con mèo nào bì kịp. Cả nhà thường âu yếm gọi nó là “chú Mi Mi ranh mãnh".

Con Mi Mi có bộ lông tuyệt đẹp: màu vàng sậm lẫn với trắng tinh và đen tuyền. Nó thường liếm liếm khắp mình, có lẽ nhờ vậy mà bộ lông của nó mượt mà trông đến thích. Thân hình nó mập. Đầu nó tròn, hai tai dựng đứng để nghe ngóng. Hai mắt nó long lanh xanh biếc như ngọc bích, trong đêm tối sáng quắc lên như hai hòn bi ve để dưới ánh mặt trời. Chiếc mũi nó đo đỏ, đẹp như cặp môi son hồng. Hai bên mép lơ phơ mấy sợi râu trắng cong cong. Bốn chân nhỏ có những vuốt nhọn và sắc. Cái đuôi dài ngoe nguẩy.

Con Mi Mi hiền và ngoan lắm. Nó không ăn vụng như họ nhà mèo. Khi em đặt bát cơm và gọi nó, nó mới phóng đến cạnh em, miệng gừ gừ. Rồi nó thong thả ngửi ngửi, liếm láp một cách nhỏ nhẻ. Tối đến, nó không đi vội. Không thấy nó quanh quẩn bên chân là em biết ngay  cậu đang thu mình trong bóng tối để rình bắt chuột. Vô phúc cho con chuột nào lò dò tìm đến, chỉ trong tích tắc là đã nằm gọn dưới bộ vuốt sắc của nó rồi. Con Mi Mi nhà em cũng rất thích tắm nắng. Sáng nào nó cũng nằm khoanh trước sân nhà ngập nắng, hai mắt lim dim. Lúc này nó không chú ý đến mọi sự xung quanh, sưởi nắng thoả thích, nó đứng dậy vươn vai, uốn người một cái. Rồi bằng những bước chân êm ái, nó đến bên cạnh, cọ cọ người vào chân em. Em chỉ gọi “Mi Mi" là nó nhảy vọt vào lòng em.

Em rất yêu mến Mi Mi. Nó không những là một dũng sĩ diệt chuột mà còn là người bạn trung thành.

Tả con mèo nhà em – Bài làm 3

Đợt hè vừa rồi mẹ em đi công tác về có mua tặng em một chú mèo, ngay từ khi nhìn thấy chú mèo em đã thích ngay rồi, và em đặt tên cho con mèo là Miu, mỗi lần đòi em bế chú lại kêu ” meo, meo”, mới ngày nào còn bé xíu còn đòi ăn đòi bế giờ chú đã trở thành một chú mèo dũng mãnh, chú ta là  “khắc tinh” của bọn chuột.

Miu có một bộ lông màu vàng kim mịn như nhung, chú lớn rất nhanh có thân to bằng bắp chân của em. Cái đầu tròn tròn như quả cam sành. Hai lỗ tai của chú như hai cái  mộc nhĩ luôn luôn dựng đứng như để nghe ngóng mọi động tĩnh xung quanh. Đôi mắt  to tròn sáng như hai hòn bi ve có thể nhìn trong bóng đêm một cách dễ dàng. Thân chú ta được nâng lên bởi bốn cái chân thon dài, đi lại không bao giờ phát ra tiếng động vì ở dưới bàn chân của chú có một lớp thịt đệm dày. Các móng vuốt được giấu kín trong những cái kẽ chân. Chỉ khi nào bắt chuột chú mới dùng đến những móng vuốt bén như dao lam ấy của mình,  cái đuôi của chú  dài tới mức chạm đất. 

Cứ đến trưa  chú lại chạy nhảy trên sân gạch. Chú rất thích lăn qua lăn lại trong sân, đuổi theo bóng của cái đuôi. Có đôi lúc chú còn qua nhà hàng xóm để chọc bọn gà con khi không có gà mẹ ở đấy,  đùa chán, chú lại leo tót lên cây để nằm.

Chú ăn rất ít, mỗi bữa chỉ ăn một ít cơm dưới chút nước thịt của cơm với cá. Dù đói đến đâu đi nữa, chú cũng ăn từ tốn, nhẹ nhàng. Sáng thì chú đùa giỡn quanh nhà hoặc ngủ. nhưng khi màn đêm hạ xuống, chú lại rất hoạt bát. Chú đi quanh nhà đi khắp  các xó xỉnh và những nơi có đồ đạc lỉnh kỉnh để xử lí bọn chuột nếu có. Chỉ cần thấy bóng của con chuột, là chú lập tức làm dơ móng vuốt, mắt nhìn chằm chằm vào bọn chuột. khi thấy con chuột đã rời chỗ “kiếm ăn” của mình chú lập tức gí con chuột,  con chuột chạy bán sống bán chết mà khi chợt tỉnh lại con chuột đã nằm gọn dưới những móng vuốt của chú một cách nhanh như tia chớp. mỗi khi bắt được chuột, chú lại mang con mồi vào nơi nào đó vắng vẻ để “chén” con chuột xấu số ấy.

Cả nhà em ai cũng quí Miu. Miu như một thành viên trong gia đình em vậy, nhờ có chú mà bọn chuột không còn dám hoành hành quanh nhà nữa.

Tả con mèo nhà em – Bài làm 4

Nhà em có một chú mèo con rất đáng yêu. Đây cũng chính là món quà sinh nhật của ông ngoại tặng cho em. Em đặt tên cho nó là Mon vì em rất thích truyện tranh Doremon và chú mèo máy thông minh. 

Cả nhà em ai cũng yêu quý và thích ngắm nhìn chú mèo con đáng yêu này. Mèo Mon có bộ lông màu vàng óng, điểm xuyết vài vệt trắng tinh. Lông của chú rất mềm và mượt, em rất thích vuốt ve bộ lông ấy. Đôi mắt màu đen láy tròn xoe,long lanh như hai hòn bi ve có thể nhìn được cả trong bóng đêm. Cái mũi lúc nào cũng ươn ướt, hồng hồng. Đôi tai chú mới thính làm sao. Chỉ một tiếng động nhỏ thôi là chú có thể nghe thấy và đôitai lại vểnh lên nghe ngóng. Hai đôi chân của nó bé xíu so với thân hình của Mon. Nhưng chính vì thân hình nhỏ nhắn ấy đã tạo lợi thế cho việc chạy nhảy của nó.Chân chú có những cái móng vuốt vô cùng sắc nhọn khiến đầy con vật phải khiếp sợ, dè chừng. Cái đuôi của chú ngắn tũn, ngoe nguẩy hết bên này sang bên kia.

Chú mèo tuy hay chạy nhảy là thế nhưng ăn rất ít,mỗi bữa em chỉ lấy một bát cơm con con trộn cá cho chú mà thôi. Nó cứ hay kêu meo meo mỗi khi thấy có chuột ở trên nóc nhà. Có một lần em đã được chứng kiến cảnh Mon bắt chuột vào ban ngày. Một con chuột chui vào trong bếp,Mon đứng nép ở phía sau hòm thóc. Mon không cử đọng, cho đến khi con chuột mon men lại gần hòm thóc, chú mới vồ ra rất nhanh chóng. Nhờ những chiếc vuốt đó, chú đã tóm gọn được con chuột. Những ngày mùa đông giá lạnh, Mon hay nũng nịu chui vào long em để được ôm. Có lần em thấy chú mèo còn nằm gọn dưới đống chân ấm. 

"Meo, meo, meo”, ngày nào không nghe tiếng kêu của chú mà em lại thấy nhớ. Mỗi khi em ngồi học bài, Mon lại sát bênn dụi dụi vào. Miu thân thiết và gắn bó với em như một người bạn.

Thu Thủy (Tổng hợp)