Kể lại giấc mơ hai mươi năm sau em về thăm trường cũ – Văn mẫu hay lớp 9

Kể lại giấc mơ hai mươi năm sau em về thăm trường cũ – Bài làm 1 của một học sinh giỏi Văn tỉnh Thái Bình

Sân trường nơi chúng tôi hay vật nhau, kéo co hay đá bóng… ngày nay đã có thêm nhiều cây bàng, cành lá sum suê, tỏa bóng mát. Cây bàng nhỏ bé ngày xưa cạnh thư viện, quả chín chua chua, nhân hột nó ăn rất bùi. Bây giờ thân cây to bằng người ôm, lá xanh biếc.

Thế là tôi đã sang tuổi 35. Sau gần 2 năm trời đi làm ăn xa, lần này tôi mới được về dự hội trường, nhân dịp 40 năm trường được thành lập và đón nhận Huân chương Lao động hạng Ba.

Trường Trung học cơ sở thân yêu của chúng tôi mang tên Nguyễn Bỉnh Khiêm, vị trạng nguyên thời nhà Mạc, nhà thơ lớn của Đại Việt trong thế kỉ thứ 16.

Mẹ tôi đã học ở ngôi trường này hơn 40 năm về trước. Sau đó. anh chị em tôi đều từ mái trường này bước vào đời. Có biết bao kỉ niệm đẹp một thời thơ bé.

Ngôi trường cũ 20 năm về trước chỉ có một nhà 2 tầng gồm 10 phòng học, 2 dãy nhà ngói mái nhọn, mỗi dãy có 4 phòng. Suốt 4 năm, tôi vẫn học ở phòng số 3 dãy nhà bốn trái. Tuy không được học ở dãy nhà 2 tầng, nhưng tôi vẫn cùng các bạn Kỳ, Anh, Lục, Đại,… bước lên cầu thang đi dọc hành lang ngó vào các lớp.

Cả trường chỉ có 3 máy vi tính loại cũ. Thư viện trường chưa có nhiều sách. Chỉ có vài cuốn Từ điển Tiếng Việt. Tiếng Anh là niềm mơ ước của tôi. Tôi quên sao được lần đầu tiên, cô Hương dạy Văn, cô Hóa dạy Anh, bày cho chúng tôi cách tra Từ điển. Tôi xúc động lắm khi được ngắm nhìn và nâng cuốn Từ điển Anh – Việt lên đôi tay nhỏ bé của mình. Tôi mơ ước bao giờ mua được một cuốn Từ điển như thế.

Sân trường rộng mênh mông. Xưa kia là sân có nay được lát xi măng phẳng lì. Cột cờ xưa là cây bạch đàn bào nhẵn bóng nay là một ống thép không gỉ cao vút. Sáng thứ hai nào, bạn Lệ, bạn Quý, học sinh xuất sắc của trường, cũng được thay mặt học sinh toàn trường kéo cờ trong lễ chào cờ đầu tuần. Tôi hằng mơ ước được vinh dự đó, nhưng suốt 4 năm học chỉ là một giấc mơ đẹp mà thôi.

Sân trường nơi chúng tôi hay vật nhau, kéo co hay đá bóng… ngày nay đã có thêm nhiều cây bàng, cành lá sum suê, tỏa bóng mát. Cây bàng nhỏ bé ngày xưa cạnh thư viện, quả chín chua chua, nhân hột nó ăn rất bùi. Bây giờ thân cây to bằng người ôm, lá xanh biếc. Nhìn cây bàng, tôi xúc động như gặp lại cố nhân. Tôi khẽ thốt lên: “Bàng ơi! còn nhớ nhau chăng.”

Vườn sinh vật cảnh, vườn hoa… xưa đã đẹp, nay lại đẹp hơn, khang trang hơn, phong phú hơn.

Gặp lại bạn bè cũ, người nào cũng đã lập gia đình. Phần lớn đi công tác xa, làm ăn xa. Tổ 4 lớp 9c chúng tôi có 12 bạn đều về dự hội trường đông đủ. Bạn Lý, Quỳnh, Tâm đi dạy học. Vũ, Tính, Công, Trường là sĩ quan Quân đội. Minh, Thắng là kĩ sư điện. Hà, Quế là bác sĩ. Và tôi là kĩ sư nông nghiệp. Như những cánh chim bay tới mọi chân trời, lâu lắm mới gặp nhau chúng tôi vui mừng khôn kể xiết. Nhắc lại kỉ niệm cũ. Cùng chụp ảnh và ghi địa chỉ cho nhau. Mới đó mà đứa nào trán cũng đã hàn nếp nhăn, râu ria mọc lởm chởm!

Chúng tôi chỉ còn gặp lại 10 cô giáo, thầy giáo cũ. Nhiều thầy cô giáo đã về hưu hay vào công tác tại các tỉnh phía Nam. Thầy Lợi hiệu trưởng đã mất. Cô Yến chủ nhiệm về hưu đã 4, 5 năm. Tóc cô bạc trắng. Cô vẫn dịu dàng như xưa… Chúng tôi tặng cô một bộ vét bằng len, một bó hoa dẹp. Cô cảm ơn, nước mắt chảy ra. Mỗi khóa học sinh đều có tặng phẩm tặng trường, tặng thầy cô giáo cũ.

Hội trường đông vui có đến mấy nghìn người, kéo dài trong hai ngày. Tình thầy trò, tình bằng hữu… ai cũng thấy mình trẻ lại.

Trường Nguyễn Bỉnh Khiêm hôm nay có một dãy nhà 3 tầng, hai dãy nhà 2 tầng to đẹp, khang trang. Hai phòng máy tính. Thư viện có 2 vạn đầu sách. Phòng thí nghiệm, phòng bộ môn rất quy mô. Các thầy cô giáo đều rất trẻ, tất cả đều tốt nghiệp Đại học. Trường đang dẫn đầu phong trào thi đua "dạy tốt, học tốt" trong toàn tỉnh Thái Bình.

Bạn Lý nói với tôi: "Chúng mình ngày một già, nhưng mái trường cũ thân yêu thì vẫn trẻ. Bài học uống nước nhớ nguồn và tình nghĩa thủy chung, bạn bè chúng mình vẫn nhớ và sắt son giữ được… Đó là niềm vui và tự hào…".

“Hai mươi năm trời đã trôi qua.

Ôi ! một giấc mơ đẹp”.

Kể lại giấc mơ hai mươi năm sau em về thăm trường cũ – Bài làm 2

Pari ngày….tháng….năm….
Hải Anh thân mến!
Hải Anh à, chắc hẳn rằng bạn sẽ rất bất ngờ khi nhận được bức thư này. Dạo này bạn khỏe chứ? Đã 20 năm rồi kể từ ngày lớp mình chia tay chúng mình chưa từng gặp lại nhau. Cuộc sống ở Anh thế nào? Có gì khác so với ở Việt nam không? Dưói cái chốn đong ngưòi tấp nập ấy có lẽ bạn không còn nhớ tới mình nhưng mình thì rất nhớ bạn đấy,người bạn thân yêu à. Mình có một chuyện muốn kể với bạn nhưng mình tin chắc rằng bạn sẽ không thể ngờ được đâu. Đó là mấy tuần trước,mình về quê thăm họ hàng,tình cờ mình đã về thăm lại ngôi trường cũ khi xưa chúng mình từng ngồi học và có biế bao kỉ niệm êm đềm, ngôi trường THCS Tân Dân thân yêu!
Hôm ấy là vào một ngày đầu hè nắng chói chang, bầu trời trong xanh cao vời vợi,mình đã bước qua cánh cổng cổng mang tên Thcs Tân Dân ấy để bước vào khuôn viên trường. Ngôi trường xưa đã hoàn toàn thay đổi khiến mình rất ngạc nhiên. Trường đã xây rộng hơn rất nhiều, có ba dãy nhà, hai dãy nhà ba tầng là các phòng học và một dãy hiệu bộ. Trường được phủ một lớp sơn màu vàng sáng làm nổi bật dòng chữ: Tiên học lễ hậu học văn. Trường rất rộng có cả sân bóng và hồ bơi nữa. Giữa sân là một cây bàng già, cổ thụ, tán lá to xanh mướt, che rợp bóng mát sân trường. Bạn có nhớ không, đó là cây bàng mà hồi lớp 9A chúng mình trồng trước khi ra trường ấy. Thật không thể tin nổi rằng nó có thể lớn thế này rồi. Xung quanh vuờn trồng rất nhiều cây, có cả vườn sinh vật nữa. Tại một góc sân trường,một cây phượng với những cánh hoa nở đỏ rực như ngọn lửa giữa trời. Và bạn biết không, mình đa nhớ lại ngày xưa khi chúng mình vẫn ngồi ôn bài,đọc truyện dưới gốc cây ấy và thi nhau nhặt những cánh phượng làm hình những con bướm kẹp trong trang vở…
Dọc theo dãy hành lang dài là các lớp học khang trang, sạch đẹp. Bàn ghế, bảng đen… đều đã được thay mới và còn có điều hòa, máy chiếu, tivi, máy vi tính hết sức tiện nghi. Những thiết bị dạy học, mô hình nghiên cứu,t hiết bị điện tử giúp việc dạy và học được tốt hơn. Mình chợt đi qua lớp học ngày ấy, có lẽ dù thời gian đã qua lâu rồi nhưng hình nư mình nhận ra những kỉ niệm một hời của lớp mình vẫn còn nguyên đó. 29 học sinh ngồi dưới mái truòng thân yêu cùng nhau chơi đùa, học tập, những cảnh ấy làm sao mà mình quên được.Nhớ sao những trò quậy phá,những ánh mắt tinh nghịch và cả những lúc quay bài nữa… không hiểu sao khi nhớ đến đấy mình lại cưòi một mình, có phải đó là một niềm vui rất ngô nghê không? Trường còn có cả thư viện lớn với rất nhiều sách báo và cả canteen nữa. Có lẽ trường đã thay đổi quá nhiều so với tưởng tượng của mình trước đó. Và… mình đã gặp lại cô giáo chủ nhiệm hồi ấy của bọn mình… cô Hà. Mình đã chạy đến ôm chầm lấy cô như muốn lấp đầy khoảng trống nỗi nhớ trong tim vậy. Cô đã béo hơn trước rất nhiều suýt chút nữa thì mình không nhận ra đấy. Mái tóc cô đã điểm bạc, cũng ngoài 50 tuổi rồi còn gì nhưng cô vẫn dốc hết mình cho sự nghiệp giáo dục, dạy dỗ những mầm non tương lai của đất nước. Cô cũng rất sững sờ khi nhìn thấy mình và những niềm vui trong lòng mình lại nở rộ lên. Cô đã đưa mình đi thăm trường và đã biết trường mình đã đạt chuẩn quốc gia đấy và còn có rất nhiều học sinh đạt giải cao trong các kì thi tỉnh, huyện, và quốc gia. Bọn trẻ bây giờ sướng thật, có trường học tiện nghi thế này, lại được các thầy cô dạy dỗ chỉ bảo tận tình, ôi sao tự dưng mình thấy ghen tị với bọn chúng quá. Cô Hà đưa mình vào văn phòng Đoàn trường, nơi chứa những thành tích, bằng khen và sự cố gắng của trường trong suốt bao năm qua. Mình đã nhìn thấy một bức ảnh nhỏ gần giữa căn phòng, đó là bức ảnh mình, bạn, Hằng và Huy cầm trên tay giải thưởng học sinh giỏi tỉnh hồi đó. Mình cũng đã gặp lại Hằng cách đây 2 năm, bạn ấy đang là một nhà báo xuất sắc. Mình cùng cô Hà đi thăm các thầy cô giáo trong trường. Rất nhiều thầy cô đã nghỉ hưu, các thấy cô dạy mình hồi đó chỉ còn cô Hà, thầy Hân và cô Huyền. Các thầy cô giáo mới đến, có cô còn trẻ hơn cả tuổi mình nữa nhưng luôn có một lòng nhiệt huyết, yêu nghề. Đứng từ trên cao nhìn xuống sân trường nhộn nhịp mình lại nhớ ngày xưa, lòng chan chứa những kỉ niệm. Chợt mình muốn quay trở lại thời ấy một lần nữa, để được là một học sinh dưới ngôi trường này, dưói bàn tay che chở, thương yêu của các thầy cô giáo.
Ngay lúc này đây,tại nơi đất khách quê người,giữa chốn kinh đô thời trang hoa lệ này mình vẫn còn nhớ như in những cảm giác xao xuyến của ngày hôm ấy khiến mình nhớ trường nhớ bạn, nhớ thì học sinh. Xa trường bao năm rồi mà hôm ấy về thăm trường cũ mình lại có cảm giác gần gũi, thân thiết như xưa. Và giờ đây mình đang nhớ đến bạn, từ nơi xa kia không biết bạn có thể hiểu được lòng mình hay không nhưng mình mong và hi vọng một ngày nào đó, khi trở về quê hương Việt Nam yêu dấu, mình và bạn sẽ nắm tay như thời còn thơ ấy, thăm lại ngôi trường này và cùng nhau ôn lại những kỉ niệm đẹp. Hải Anh à,hãy nhớ đến lời đề nghị này của mình nhé. Trả lời mình càng sớm cang tốt. Chúc cho bạn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc và gặt hái được nhiều thành công. Mong thư bạn nhiều.
Người bạn thân yêu
Hoàng thị Ngọc Lan

Kể lại giấc mơ hai mươi năm sau em về thăm trường cũ – Bài làm 3

Nam Hải thân mến !

Đã lâu rồi không gặp lại cậu. Thời gian vun vút như thoi đưa, mới gặp nhau kỳ Tết vậy mà bây giờ hè đã sang. Hải có khỏe không? Cuộc sống gia đình bạn thế nào? Thùy và hai cháu vẫn ổn cả chứ ? Còn gia đình mình vẫn bình thường. Hai cháu Anh Dũng và Đỗ Uyên vẩn khỏe, ngoan và học giỏi.
Nam Hải à! Thời gian này bạn hay về quê không? Bạn có biết tin gì về tập thể lớp 9E ngày xưa không? Tháng trước, sau khi đã chuẩn bị xong công việc cho buổi hội thảo ngày mai ở công ty, mình bật Ti-vi theo dõi chương trình buổi tối, mình vô cùng ngạc nhiên khi mình thấy chuyên mục Văn hóa – Xã hội đang giới thiệu về trường THCS Hòa Phú, nơi chúng mình học ngày xưa. Vẫn còn những quang cảnh ấy nhưng khi ngắm nhìn trên màn ảnh nhỏ, mình thấy vừa quen vừa lạ. Kỷ niệm cũ bỗng được đánh thức sau một thời gian dài ngủ yên trong tiềm thức. Vừa qua, sau khi bàn bạc với gia đình, mình quyết định cùng người thân về thăm quê và trên hết là để thăm lại mái trường thân yêu mà ngày nào chúng mình đã học.
Những tia nắng rực rỡ của mùa hè như theo bước mình tới trường. Trường nằm cạnh đường quốc lộ, nhưng cổng lại cách trường khá xa. Con đường rải đá vụn đến cổng trường ngày xưa nay đã được rải nhựa. Thấp thoáng sau những rặng cây um tùm, ngôi trường thân yêu sừng sững như một vị thần khổng lồ hiện ra trước mắt người học trò cũ. Trước cổng trường, hàng cây hoa sữa vẫn còn đó, trang nghiêm như nhũng người gác cổng trung thành với ngôi trường mến yêu. Khi đi dưới hàng hoa sữa mùi hương của nó làm mình buâng khuâng, cái mùi bùi bùi khiến mình nhớ lại rất nhiều kỷ niệm của tuổi học trò đầy ước vọng và khao khát đó. Nhưng nay hàng cây này đã lớn dần theo năm tháng và nó cũng mang theo bao ước mơ của chúng mình Hải nhỉ! Phía sau dãy hoa sữa là hai cột cổng khá cao, được xây vững chắc, đỡ tấm biển màu trắng với hàng chữ ngay ngắn, sắc nét : "Trường trung học cơ sở Hòa Phú".
Nam Hải à! Bước vào sân, điều gây ấn tượng với mình đầu tiên đó là dãy bàng ngày xưa tụi mình trồng nhân ngày khai trường , giờ đã xòe tán rộng giữa sân giang tay chào đón bạn bè xưa trở lại. Phía hai đầu sân là những cây phượng, với từng chùm hoa đỏ thắm khoe sắc giữa vòm trời xanh biếc. Màu hoa phượng, màu sắc của tuổi học trò. Nó làm mình nhớ khi ngày xưa tụi mình thi nhau trèo lên bứt nhụy của hoa phượng để chơi trọi gà. À mà này! Hải ơi, trên một cành phượng mình vô tình phát hiện ra một tổ ong với những chú ong thợ tất tả bay đi bay lại, chăm chỉ làm việc. Đó cũng là một kỉ niệm đẹp phải không? Khi mình bị ong đốt vào má sưng vù lên, còn bạn thì bị đốt vào cổ trông to như cái bướu. Chẳng lẽ thời gian trôi nhanh vậy sao? Mình không khỏi chạnh lòng khi nhớ lại kỷ niệm của ngày xưa. Vậy mà giờ đây mỗi người mỗi ngã với những số phận, những công việc, những môi trường khác nhau.
Ngoài dãy lớp học ba tầng cũ, trường xây thêm hai dãy lớp ba tầng nữa được xếp theo hình chữ U ôm lấy chiếc sân được đổ bê tông. Giữa sân là cột cờ cao chót vót với lá quốc kỳ uốn mình trong gió. Trường vừa được sơn lại màu hồng phấn còn mới. Dọc theo hành lang trước các phòng học ở tầng một vẫn là những bồn hoa, được bao bọc bởi hàng tóc tiên, bên trong là những đám hoa mười giờ xen lẫn với những đám bông nhỏ như những chiếc cúc áo sặc sỡ. Trước mỗi lớp học đều có bảng ghi tên lớp với nền màu xanh và chữ trắng. Tầng ba của khu mới xâycó những phòng vi tính, phòng thiết bị, thư viện, căng-tin…cửa kính sáng choang. Tất cả tạo nên khung cảnh vừa hiện đại vừa cổ kính. Và mình cũng biết được thầy hiệu trưởng năm xưa dìu dắt lớp mình, trước khi về hưu đã cố gắng xây dựng được một ngôi trường khang trang và đầy đủ tiện nghi như bây giờ cho các học sinh thân yêu của mình được học tập trong một môi trường tốt đẹp nhất.
Sân trường vắng lặng và yên tĩnh khiến cho mình nhớ đến khi xưa khoảng cuối tiết ba bỗng ba tiếng trống vang lên không khí ồn ào bắt đầu nổi lên từ các lớp. Rồi từng đợt, từng đợt học sinh chạy ra như ong vỡ tổ. Sân trường im lặng bổng trở nên nhộn nhịp, giá như bây giờ tụi mình được trở về thời học trò ngày xưa thì tốt biết mấy nhỉ ?
Nam Hải à! Khi lên phòng hiệu trưởng, mình nói chuyện với thầy Minh hiệu trưởng mới. Nghe thầy nói, mình mới biết phần lớn các thầy cô dạy chúng mình ngày xưa giờ đã nghỉ hưu hoặc đã chuyển trường. Cô chủ nhiệm lớp mình đã chuyển về quê cùng gia đình.
Hải à! Bây giờ nhớ lại những kỷ niệm về cô thì mình lại ân hận vì đã nhiều lần làm cô buồn, nhưng cô không một lời trách mắng mà còn ân cần như một người mẹ hiền nhắc nhở con của mình đừng nên mắc lỗi nữa, mà hãy cố gắng học tập để không phụ lòng thầy cô và cha mẹ. Cũng vì những lời đó mà mình đã cố gắng học tập và có được như ngày hôm nay. Ước gì bây giờ được gặp lại cô, mình sẽ cảm ơn cô rất nhiều vì đã rộng lượng bỏ qua nhưng lỗi lầm trước đây của mình. Mặc dù không gặp được cô nhưng mình mong cô có một cuộc sống hạnh phúc và an dưỡng tuổi già bên người thân của mình.
Sau một hồi trò chuyện, thầy Minh cho mình biết, nhiều năm qua trường mình đứng đầu toàn thành phố về kết quả học tập và còn được công nhận là lá cờ đầu trong việc ứng dụng công nghệ thông tin trong giảng dạy. Mặc dù trường mình chỉ là trường ven thành phố nhưng cũng đã có nhiều anh chị đi trước thi đỗ vào những trường danh giá của tỉnh như: trường chuyên Nguyễn Du, THPT Buôn Ma Thuột, trường thực hành Cao Nguyên…Cậu có thấy tự hào không ?
Tạm biệt ngôi trường để trở về với cuộc sống và công việc thường ngày, mình luôn nhớ lại những kỷ niệm đẹp về nó. Trong cuộc đời mỗi con người, thời học trò là quãng đời đẹp nhất và trong sáng nhất. Vì vậy chúng mình cần nâng niu và trân trọng nó Hải nhé!
Cuối thư, mình mong bạn và gia đình gặp nhiều điều tốt lành trong cuộc sống. Nhớ hồi âm cho mình sớm nhé. 

Kể lại giấc mơ hai mươi năm sau em về thăm trường cũ – Bài làm 4

Đã lâu rồi tôi không viết thư cho Duyên. Thời gian sao trôi nhanh quá, mới đó mà đã sang hè. Duyên có khỏe không? Gia đình Duyên thế nào rồi? Mọi người có được mạnh khỏe không? Riêng gia đình tôi vẫn bình thường, mọi người vẫn mạnh khỏe và sống tốt, cô nhóc nhà tôi đã vào lớp một rồi đấy. 

Duyên thân mến! Dạo này bạn có về thăm trường không? Ngôi trường mà hai mươi năm về trước bọn mình đã từng theo học ấy? Và bạn có biết được rằng dù đã từng ấy năm trôi qua, dù đã có bao lớp học sinh đến rồi lại đi nhưng lớp học của bọn mình vẫn còn đó, sân trường vẫn rực một màu nắng. Tất cả vẫn vẹn nguyên như ngày chúng mình xa trường. 

Đó là một buổi tan trường. Những tia nắng óng ánh vàng rực xuyên qua các kẽ lá của mùa hè như vương lại trên đôi chân và theo bước tôi trên con đường phẳng một màu phượng. Thấp thoáng sau những tán cây, ngôi trường cũ thân thương hiện ra uy nghiêm trước mắt người học trò cũ, nhưng ngôi trường đã không còn vẻ trang nghiêm như lúc xưa nữa.Tôi rảo bước quanh sân trường, giờ đây, xung quanh sân trường, dù là một chiếc lá, hay một cánh hoa phượng cũng đều gợi lên trong tôi những cảm nhận thân thương nhất, quen thuộc nhất. 

Bước dần lên những bậc thang lúc xưa,những phòng học lần lượt hiện ra.Đây rồi,lớp học của bọn mình.Nhớ ngày nào,bốn mươi đứa cùng sát cánh bên nhau cùng học,cùng chơi với cái danh "Lũ Quỷ".Vậy mà giờ đây,mỗi đứa một nơi,mỗi đứa một cuộc sống của riêng mình.Tôi tiến đến từng bàn học và ngừng lại ở chỗ ngồi cạnh cửa sổ bàn ba của tôi hai mươi năm về trước.Chính chỗ ngồi ấy đã chứng kiến và minh chứng cho những gì tôi đã nổ lực,cả những khi tôi khóc, tôi cười và cả những khi tôi… quay bài nữa. Phía trên tôi,ngay đầu bàn hai là chỗ của bạn đấy,cô bạn thân thương của tôi. Nhớ ngày nào,hai đứa mình cùng học, cùng chơi, cùng sẻ chia biết bao vui buồn về học tập. Mặc dù đã học với nhau suốt đầu Trung Học Cơ Sở nhưng mãi đến lớp tám tôi và bạn mới thật sự thân. Dù đã hai mươi năm dài trôi qua nhưng những kỉ niệm giờ đây lại bắt đầu ùa về trong tâm hồn tôi, rõ ràng tôi vẫn chưa thể quên được những ngày tháng thân thương ấy, vẫn chưa thể quên được ngày chia tay của lớp mình khi xưa. 

Sân trường vẫn hoàn toàn lặng yên.Tôi rảo bước qua những gốc cây… Duyên! Và bạn có ngờ được không? Tôi đã gặp lại cô giáo chủ nhiệm của bọn mình năm cuối cấp, cô Tú đấy bạn còn nhớ không? Cô lúc này đã già, mái tóc đã điểm bạc, gặp lại cô tôi mừng lắm, cô cũng nhận ra tôi, hai cô trò ngồi ghế đá dưới gốc cây trò chuyện, dù đã bao năm rồi nhưng cô vẫn ân cần như xưa, vẫn quan tâm đến học trò như cách cô chăm sóc bọn mình hồi ấy. Bạn biết không? Tháng trước, lớp trưởng của bọn mình cũng đã ghé thăm trường. Đám thằng Tuân, thằng Quang,… cũng đã về thăm trường rồi đấy. Tụi nó bây giờ thành đạt lắm, có lẽ là nhờ những nổ lực của bản thân năm xưa. Đang ngồi, tôi bỗng gặp lại gặp lại thầy Minh – người đã dạy Toán bọn mình năm lớp bảy ấy, nhân dịp thầy về thăm trường. Thầy lúc này đã già đi nhiều quá, tóc đã bạc cả đầu, nhưng gương mặt thầy vẫn phúc hậu như năm nào. Tôi bỗng thấy thầy thân thương quá đỗi, thầy vẫn có cái nhìn trìu mến dành cho học trò như ngày nào bạn ạ… 

Buổi thăm trường đã để lại trong tôi nhiều cảm xúc thân thương,được nhìn thấy thầy cô năm xưa,được nhìn thấy ngôi trường năm nào,được hồi tưởng lại khoảng thời gian đầm ấm tình bè bạn ngày nào bọn mình còn bên nhau,tôi thật sự cảm thấy ấm lòng và có cảm giác như mình trẻ lại. 

Nếu một ngày nào rãnh rỗi, Duyên hãy về thăm trường ta một lần nhé. Trong đời mỗi người,khoảng thời gian được làm học trò cắp sách tới trường là khoảng thời gian quí báu,nó thật sự đẹp đẽ là trong sáng. Tôi mong Duyên sẽ luôn nhớ về ngôi trường, về thầy cô, hãy trân trọng những gì thân thương tại đây để có được cuộc sống tốt đẹp hơn, Duyên nhé. Chúc Duyên và gia đình gặp nhiều may mắn và luôn khỏe mạnh trong cuộc sống. Nhớ viết thư hồi âm cho tôi, Duyên nhé! 

Thân mến ! 

Bạn thân 
Trang

Thu Thủy (Tổng hợp)