Kiến thức môn Ngữ văn Văn mẫu lớp 6

Kể chuyện tưởng tượng mơ thấy Thánh Gióng – Văn mẫu hay lớp 6

Trẻ em vẫn mơ ước vươn vai một cái là trở thành tráng sĩ như Thánh Gióng. Em hãy tưởng tượng mình mơ thấy Thánh Gióng và hỏi Ngài bí quyết, xem Ngài khuyên em như thế nào? – Bài làm 1 của một học sinh giỏi Văn tỉnh Thái Nguyên

Trời đã về khuya, mọi vật bắt đầu chìm vào trong giấc ngủ, chỉ còn nghe thấy tiếng dế kêu ri ri ngoài vườn. Em vẫn không tài nào ngủ được bởi không khí hội Gióng vẫn còn âm ỉ trong người. Ngồi tựa lưng vào bậu cửa, em mơ màng nhớ lại bầu không khí sôi động của đám rước ban chiều.

Đang thả hồn theo mây gió thì bỗng đâu một vầng sáng xuất hiện khiến em hoa cả mắt. Đằng sau vầng sáng đó là một cánh cửa mờ ảo được tạo bằng sương và khói, vẫn chưa hết ngạc nhiên thì vẳng lại từ sau cánh cửa là tiếng ngựa hí vang xen lẫn tiếng binh khí chạm vào nhau nghe sắc lạnh. Tò mò, em bước chân vào trong làn khói sương và ngạc nhiên thay trước mắt em là một quang cảnh vô cùng hỗn loạn. Xác giặc chất thành đống, những tên còn sống đang toán loạn tìm đường tháo chạy. Từ đằng xa một tráng sĩ thân hình cao lớn vạm vỡ, oai phong lẫm liệt đang vung roi sắt đánh giết quân thù. Lại gần hơn nữa thì thấy rõ hơn con ngựa tráng sĩ đang cưỡi không phải ngựa thật mà là một con ngựa sắt miệng còn đang phun lửa về phía kẻ thù. Trận đánh đang hồi ác liệt thì bỗng đâu roi sắt gãy, tráng sĩ bèn nhổ những cụm tre bên đường quật vào giặc tơi bời. Ngây người trước cảnh tượng cực kì hùng tráng ấy, em không thốt nên lời.

Ước mơ gặp Thánh Gióng đã có trong em từ lâu bởi em luôn xem Ngài là thần tượng của mình. Giờ đây khi tận mắt được trông thấy Ngài hùng dũng giết giặc, em không khỏi không cảm động. Bạo dạn, em tiến lại gần Ngài và cất tiếng hỏi hết sức cung kính.

–   Ngài có phải Thánh Gióng – ạnh hùng của làng Phù Đổng, người có công đánh đuổi giặc Ân trong truyền thuyết?

Nhìn em một hồi, Thánh Gióng đáp, giọng sang sảng:

–  Đúng vậy. Nhìn ngươi rất lạ, chắc không phải người nơi đây?

–  Ngài nói đúng, cháu là người của tương lai ngàn vạn năm sau. Nhưng cháu cũng là “con Rồng cháu Tiên” giống như nhân dân nước Việt, là con cháu của Ngài…

–  Ra là vậy. Thế ngươi gặp ta có chuyện gì?

–  Thưa, cháu rất ngưỡng mộ tài năng phi thường của Ngài, cháu cũng muốn mình có thể vươn vai thành “Thánh Gióng”. Ngài chỉ cho cháu bí quyết có được không?

Nghe ước muốn ngây ngô của em, Thánh Gióng cười vang. Tiếng cười của Ngài làm những bụi tre gần đó rung lên. Xong Ngài nói:

–   Cháu yêu, ta rất vui khi thấy cháu quý mến ta, nhưng quả thật ta không có bí quyết nào để nói cho cháu. Có chăng thì đó chính là tình yêu thương và đùm bọc của nhân dân làng Gióng nói riêng và nhân dân Lạc việt nói chung với ta. Cháu thấy đấy, nếu không nhờ cơm gạo, áo quần,tình yêu thương,… của bà con chòm xóm thì ta đâu có thể dễ đàng vươn vai thành tráng sĩ như bây giờ. Và nếu không có ngựa sắt, áo giáp sắt, roi sắt trợ giúp thì ta thật khó khăn khi đánh đuổi giặc Ân. Chiến thắng vẻ vang này không phải công sức của mình ta. Nó là kết quả của tình đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau của nhân dân Đại Việt. Cháu nhìn xem, thanh roi sắt cứng cáp là thế ấy vậy mà đánh mãi cũng phải gãy, nhưng bó tre thân thuộc kia sao lại bền đến vậy? Bởi nó không chỉ có một mình, nó có sự gắn kết của nhiều cây tre. Đoàn kết và yêu thương chính là sức mạnh chiến thắng mọi kẻ thù.

Nghe người anh hùng làng Gióng tâm sự, em cảm thấy mình hiểu ra nhiều điều và càng khâm phục Ngài hơn. Em đang định hỏi tiếp thì Ngài đã thúc ngựa hí vang và phóng vút đi. Vẳng lại bên tai chỉ còn tiếng chào từ biệt. Thế rồi cả người và ngựa từ từ bay lên trời, nhìn từ xa vẫn còn thấy một vệt sáng le lói lẫn vào trong mây khói…

Bỗng có ai đó lay em rồi có tiếng mẹ gọi:

–  Dậy đi con! Lên giường mà ngủ chứ! Ngồi đây khéo cảm lạnh bây giờ.

Em mở mắt, choàng tỉnh giấc. Hoá ra tất cả chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ rất thú vị. Giấc mơ đã giúp em hiểu hơn về người anh hùng làng Gióng và hiểu hơn về “bí quyết” vươn vai Phù Đổng của Thánh Gióng nói riêng và của dân tộc Việt Nam ta nói chung trong những năm tháng đánh giặc cứu nước cũng như xây dựng xã hội mới sau này.

Kể về giấc mơ được gặp Thánh Gióng của em – Bài làm 2

Sáng nay, trong tiết Văn, chúng em được học về truyền thuyết Thánh Gióng, người anh hùng nhỏ tuổi đã lập nên kì tích quét sạch giặc Ân xâm lược ra khỏi bờ cõi nước ta. Giọng kể truyền cảm, sinh động của cô giáo Hương đã đưa chúng em vào thế giới đầy những hình ảnh huyền ảo, phi thường. Hình tượng đẹp đẽ của Thánh Gióng đã để lại trong tâm trí em một ấn tượng sâu đậm có sức cuốn hút lạ lùng. Đến đêm, trước khi đi ngủ, em giở sách ra đọc lại truyện một lần nữa và ao ước rằng giá như mình vươn vai một cái cũng trở thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt như Thánh Gióng. Ao ước cháy bỏng ấy đã theo em vào cả giấc mơ,..

Em đang đi giữa một vùng quê yên bình, đầy hoa thơm cỏ lạ. Những ngôi làng được bao bọc bằng lũy tre đằng ngà, thân vàng óng, lá xanh rì rào trước ngọn gió xuân hây hẩy. Dọc đường, ao chuôm nối tiếp nhau thành dãy, mặt nước lung linh soi bóng mây trời. Mỗi hình ảnh đều gợi lại chiến công của Thánh Gióng. Dòng người đông đúc đang hối hả kéo nhau về đền thờ Thánh Gióng. Tiếng trống, tiếng chiêng rộn rã, náo nức cả một vùng.

Em ngước mắt lên nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, ồ kia! Lạ chưa! có một đám mây ngũ sắc gióng hệt hình người đang cưỡi ngựa. Đám mây hạ thấp dần, thấp dần và em không tin vào mắt mình nữa. Trước mặt em là Thánh Gióng đầu đội mũ sắt, mặc áo giáp sắt, cưỡi trên lưng ngựa sắt… hiển hiện trên bãi cỏ xanh. Thánh Gióng vui vẻ cất tiếng chào:

Xem thêm:  Giới thiệu chiếc bánh chưng ngày Tết - Văn mẫu hay lớp 10

‐ Chào cậu bé! Ta !à Thánh Gióng. Ta đã nhận được lời nguyện cầu của cậu. Cậu có muốn ta giúp gì chăng?!

Sự ngạc nhiên tột độ đã nhanh chóng biến thành niềm vui mừng khôn xiết. Em vội vàng bày tỏ: ‐ Thưa ngài! Em và các bạn chi ao ước làm sao vươn vai một cái trở thành tráng sĩ oai phong lẫm liệt như ngài. Xin hỏi ngài bí quyết để điều đó biến thành hiện thực. Thánh Gióng cười lớn, tiếng cười vang động không gian: ‐ Ồ! Ta hiểu! Tuổi thơ bao giờ cũng có những ước mơ đẹp đẽ lạ thường! Ngày xưa, ta cũng vậy. Chính sự tồn vong của đất nước trước nạn ngoại xâm đã khơi dậy trong ta sức mạnh thần kì. Chính dân làng đã góp gạo nuôi ta lớn nhanh như thổi để đi đánh giặc. Sức mạnh của ta là sức mạnh lòng yêu nước của toàn dân. Việc ta vươn vai một cái trở thành tráng sĩ tượng trưng cho khát vọng chiến thắng quân thù. Ta thay mặt nhân dân trừng trị đích đáng lũ giặc ngông cuồng, dám xâm phạm vào giang sơn gấm vóc của tổ tiên. Còn bây giờ, trong thời đại khoa học kĩ thuật phát triển như vũ bão, con người không cần phải khổng lồ về thể xác nhưng phải khổng lồ về ý chí và trí tuệ. Một trí tuệ sáng suốt, một nghị lực phi thường trong một thân thể khỏe mạnh là những điều rất cần thiết cho cuộc sống ngày nay. Đó là những lời tâm huyết mà ta muốn nói. Cậu bé hãy suy nghĩ kĩ xem có đúng không. Nếu đúng thì hãy làm theo và ta cũng nói trước rằng đó là cả quá trình phấn đấu lâu dài và gian khổ đấy! Ta chúc cậu mai sau trở thành người có đức, có tài hữu ích cho đất nước! Thôi, chào cậu! Ta đi đây! Thánh Gióng dứt lời, ngựa sắt hí vang, bốn vó từ từ nhấc khỏi mặt đất. Cả người lẫn ngựa bay càng lúc càng cao, rồi mờ dần, mờ dần giữa những đám mây trắng như bông. Em bàng hoàng tỉnh giấc. Ôi! Thì ra là một giấc mơ! Một giấc mơ lạ lùng! Tiếng nói của Thánh Gióng vẫn văng vẳng đâu đây. Em thấm thía lời khuyên chí tình của ngài. Đúng là chi có thể bằng con đường học tập, rèn luyện và phấn đấu không ngừng thì chúng ta mới biến được những ước mơ đẹp đẽ thành hiện thực.

Kể về giấc mơ được gặp Thánh Gióng của em – Bài làm 3

Ngày còn bé, em rất thích những buổi tối cuối tuần được mẹ chở về nhà ông bà, được ngủ với bà và nghe bà kể chuyện ngày xửa ngày xưa, ngay cả bây giờ khi em đã lớn, em vẫn thích nằm cạnh bà, nghe ké bà khi bà lại kể những câu chuyện ấy cho em trai của em nghe. Nằm ghé đầu lên 1 bên cánh tay bà, nghe giọng nói nhỏ nhẹ của bà, em thường mơ màng nghe rồi ngủ lúc nào ko biết, có phải những lúc đó là em đang mơ?

Giọng bà thầm thì như xa xôi lắm, chuyện xưa kể rằng, ở làng Phù Đổng xưa kia có một bà góa sống một mình, không con cái, một hôm bà ra đồng chợt nhìn thấy một vết chân to lạ thường, bà đưa chân mình vào ướm thử, ko ngờ về nhà có mang, sinh ra một cậu con trai khôi ngô tuấn tú. Tuy nhiên, bà nuôi cậu ba năm mà cậu ko biết nói biết cười, đặt đâu nằm đấy. Năm ấy giặc Ân tàn ác tràn vào xâm lược nước ta, đi đến đâu chúng reo rắc sự độc ác đến đấy, dân chúng khóc la oán thán. Nhà vua lo lắng cho sứ giả đi tìm người tài về chống giặc. Đến làng cậu bé, vừa khi nghe tiếng loa của sứ giả vang lên, cậu bỗng nhiên bật nói với mẹ, câu đầu tiên là cậu muốn đi đánh giặc. Cậu ăn bảy bồ cơm, bảy nong cà, đứng lên ra sân vươn vai 1 cái mình đã cao luôn mấy trượng, cậu bé đã trở thành 1 tráng sĩ dũng mãnh, chàng được cấp vũ khí đi diệt giặc. Con ngựa sắt cùng chàng đến đâu, quân giặc chết như ngả rạ đến đấy, gãy gậy sắt, chàng nhổ cả tre lên để đánh giặc. Giặc tan, đất nước yên bình, chàng cùng ngựa sắt bay về trời, trở thành một vị thánh của đất nước, được thờ là một trong 4 tứ bất tử của người dân Việt…

Trong màn sương mờ ảo, em cố dụi mắt nhìn, hình như có bóng hình một tráng sĩ khôi ngô cưỡi ngựa đang tiến về phía em, tráng sĩ nhìn em mỉm cười thật hiền rồi nhảy xuống khỏi mình ngựa, em lắp bắp: – Có phải ngài…ngài là Thánh Gióng đấy ko ạ? Tráng sĩ dắt ngựa đến bên em, cười nói: – Ta chính là Thánh Gióng đây, cháu gọi ta là ông cũng được! Em cứ mê mải ngắm nhìn, không tin được vào mắt mình, vị thánh cất tiếng hỏi: – Cháu có điều gì muốn hỏi ta không? – Ông ơi, con ngựa sắt của ông đẹp quá, ông làm thế nào mà có được sức mạnh như thế này để đi đánh giặc hả ông? Vị thánh lại cười nói: – Trong lòng cháu nghĩ gì ta biết hết, có phải cháu đang mơ ước lớn nhanh giống như ta ngày nào có phải ko? Em bẽn lẽn cười xấu hổ: – Cháu mong lớn từng ngày ông ạ, vì cháu muốn được làm nhiều thứ lắm mà lúc nào mẹ cháu cũng nói phải đợi lớn cháu mới được phép làm, cháu đi đâu đến nhà bạn cũng phải được sự đồng ý của mẹ cháu, về muộn là bị mẹ cháu nhắc nhở ngay, cháu đọc sách gì, chơi trò chơi gì cũng do mẹ cháu quản lý, vì thế cháu chỉ mong lớn để được làm theo ý mình thôi ông ạ, cả chuyện này nữa cơ, ở trong trường cháu có một nhóm bạn hư lắm, chuyên bắt nạt các bạn học, cháu chỉ mong có một sức khỏe vô địch để đánh được hết các bạn ý ông ạ! Tráng sĩ cười ha hả khi nghe em nói xong, rồi ngài nói: – Cháu đã được nghe kể về sức mạnh của ta, về sự vụt lớn của ta, và cháu mong mình cũng lớn nhanh và khỏe mạnh như vậy, nhưng cháu có biết không, sức mạnh của ta là sức mạnh của đất nước, của tinh hoa và sự cần cù lao động củangười dân Việt mình tạo thành. Cháu cứ nghĩ mà xem, khi ta cần có cơm gạo ăn để lớn, cả làng đã góp cơm để nuôi ta, khi ta cần có vũ khí đánh giặc, những bàn tay nghệ nhân tài hoa nhất đã đúc ra vũ khí và ngựa cho ta đi đánh giặc, ấy là sức mạnh từ nhân dân. Nhân dân làsức mạnh, nhân dân là mỗi con người, như ta, như cháu. Cháu muốn lớn nhanh cháu phải chịu khó rèn luyện cả về thể chất lẫn tinh thần, tuổi của cháu bây giờ là tuổi ăn tuổi học, đó là những thứ sẽ tạo nên sức mạnh cho cháu sau này, cả chuyện cháu muốn khỏe để đánh bại các bạn hư kia nữa, không nên làm điều đó cháu ạ, là bạn cùng trường với mình, ko nên coi nhau là kẻ thù, cháu hãy cùng các bạn khác đừng cô lập các bạn hư, hãy chơi cùng các bạn ấy, khuyên nhủ và chỉ dẫn cho các bạn ấy sống thế nào để sau này trở thành những con người vừa có trí tuệ lại vừa có sức khỏe để thực hiện được tất cả những mơ ước của mình. Đấy là điều mà ta mong ở các cháu! Thôi cháu hãy suy nghĩ những điều ta nói, giờ thì ta phải đi đây! Nói rồi tráng sĩ nhảy phắt lên mình ngựa, con ngựa sải những bước kiệu dài, vùn vụt chạy rồi như bay biến vào không gian, em bàng hoàng giật mình tỉnh giấc, hình như em vừa trải qua một giấc mơ.

Nhưng dường như em cũng đã hiểu, muốn có một sức khỏe tốt, muốn làm được nhiều việc trong tương lai thì ngay từ bây giờ, em phải học thật giỏi, phải rèn luyện thân thể, trau dồi trí tuệ để mai này sẽ trở thành một người có ích cho đất nước, như Thánh Gióng.

Thu Thủy (Tổng hợp)

Xem thêm:  Phân tích tác phẩm Vi hành của Nguyễn Ái Quốc - Văn mẫu hay lớp 11

Từ khóa tìm kiếm

Post Comment